NHẬT KÝ ĐỜI THỢ – “Ở gầm xe bước ra, tôi nghĩ về hai đứa con mình đang học lớp 1”

NHẬT KÝ ĐỜI THỢ – “Ở gầm xe bước ra, tôi nghĩ về hai đứa con mình đang học lớp 1”

Đoàn Quang Duy
Thứ Ba, 01/04/2025
Nội dung bài viết

NHẬT KÝ ĐỜI THỢ – “Ở gầm xe bước ra, tôi nghĩ về hai đứa con mình đang học lớp 1”

Tôi là thợ sửa ô tô, quê ở xã Tân Hòa – huyện Lai Vung – tỉnh Đồng Tháp.

Tôi bắt đầu nghề này từ năm 18 tuổi, sau khi rớt đại học và không muốn theo nghề nông nữa.
Thú thật lúc đầu tôi đâu biết gì. Chỉ biết theo anh họ ra ga-ra, cầm cây giẻ lau nhớt, rửa phụ tùng, quét sàn.
Lúc đó, mỗi ngày được 30 ngàn, ăn một ổ bánh mì là hết phân nửa.

Rồi từng ngày, tôi học nghề.
Tôi học cách tháo máy, chỉnh gầm, thay nhớt, đọc lỗi điện…
Tôi học cả cách trả lời khách hàng sao cho tử tế – vì có người chỉ cần mình lỡ tay quẹt trầy xe họ thôi là bị chửi không tiếc lời.
Nhưng tôi vẫn học. Vì tôi biết – thợ sửa xe thì tay có thể dơ, nhưng cái tâm phải sạch.

Năm 23 tuổi tôi cưới vợ.
Cô làm công nhân ở Khu công nghiệp Sa Đéc.
Mỗi ngày chạy xe gần 20 cây số, làm ca 8 tiếng. Mỗi tháng lãnh hơn 5 triệu.
Lương tôi lúc đó cũng chỉ tầm đó.
Nói thiệt – tháng nào mà xe khách vô ít, là cuối tháng phải vay tiền trả học cho đứa lớn.

Tụi tôi có 2 đứa con. Một bé trai học lớp 1, một bé gái còn đang mẫu giáo.
Vợ tôi lo hết chuyện nhà, chuyện học hành, tiền điện nước, sữa bỉm…
Còn tôi, lo… không để tụi nó thiếu ăn, thiếu mặc.

Nhưng cũng có ngày tôi bất lực.

Có lần, tôi hứa với thằng con trai là cuối tuần dẫn nó đi công viên.
Nó háo hức cả tuần. Vẽ hình con voi, con khỉ dán đầy tường.
Rồi đúng ngày đó, có khách báo xe chết máy giữa đường, cần tới cứu gấp.
Tôi đi.
Về nhà tối mịt. Nó ngủ rồi.
Trên bàn học, là tờ giấy nguệch ngoạc: “Ba hứa mà…”

Tôi đọc, mà nước mắt muốn trào ra.

Tôi từng nghĩ hay mình bỏ nghề, kiếm công việc văn phòng nào đó, đỡ vất vả hơn.
Nhưng tôi biết – tôi không có bằng cấp, không có lựa chọn dễ dàng.

Tôi chỉ có đôi tay.
Có cây mỏ lết.
Có kinh nghiệm 10 năm sống dưới gầm xe.

Và tôi có một lý do để tiếp tục:
Là 2 đứa con đang lớn lên từng ngày.
Là người vợ vẫn kiên nhẫn cầm tờ tiền công chồng mang về – dù ít ỏi – nhưng chưa bao giờ than phiền.

Có lần, tôi về nhà sau ca làm dài 12 tiếng.
Ngồi bệt xuống nền, tay còn đen nhớt.
Vợ tôi mang ra ly nước, đặt tay lên vai rồi nói:
“Chừng nào anh mở được cái tiệm sửa xe nhỏ của riêng mình, em nghỉ làm công nhân, về bán nước cho anh luôn nha.”

Nghe tới đó, tôi nghẹn cả họng.

Không cần nhà lầu, xe hơi.
Chỉ cần có một tiệm nhỏ, có cái bảng hiệu "Garage Sáu Tèo" gì đó…
Ngày ngày sửa xe, vợ pha cà phê, con chạy loanh quanh.
Vậy là đủ rồi.

Tôi kể câu chuyện này không phải để than.
Mà để nói với những ai đang làm thợ như tôi – dù là sửa xe, hàn tiện, điện lạnh…
Rằng: nếu bạn đang sống vì gia đình, vì con, vì người vợ thầm lặng phía sau – thì bạn đang sống rất đáng tự hào.

Cảm ơn Đồ Nghề Tự Chọn đã lắng nghe câu chuyện nhỏ của tôi.
Tôi biết mình không phải ai nổi tiếng.
Nhưng ít nhất hôm nay, tôi được nói ra những điều giấu kín trong lòng suốt bao năm.

Đồ Nghề Tự Chọn - Nói hộ nỗi lòng người Thợ

#donghetuchon
#chuyendoitho
#nhatkydoitho

Viết bình luận của bạn

BÌNH LUẬN, HỎI ĐÁP

Thu gọn