CHỈ MONG RẰNG NỤ CƯỜI XUẤT PHÁT TỪ CHÍNH LÒNG MÌNH
CHỈ MONG RẰNG NỤ CƯỜI XUẤT PHÁT
TỪ CHÍNH LÒNG MÌNH

Cuối năm rồi.
Anh ngồi một mình, anh mới có thời gian nhìn lại mình cho đàng hoàng. Ban ngày ra công trình, gặp khách thì vẫn cười nói, vẫn vui vẻ, vẫn “anh cứ yên tâm, em lo được”. Nhìn vô chắc ai cũng nghĩ: ông này ổn, làm ăn được, tinh thần lúc nào cũng thoải mái.
Nhưng chỉ khi tối về, ngồi yên một chút, mới biết trong lòng mình còn nhiều thứ chưa nói ra.
Anh làm thợ xây. Không phải mới vào nghề, cũng không phải tay mơ. Công trình đã làm qua đủ kiểu, từ nhỏ tới vừa. Khách quen cũng có, anh em theo mình làm cũng không ít. Nhưng càng về cuối năm, cái cảm giác lo nó lại rõ hơn bao giờ hết.
Lo cho gia đình.
Lo cho vợ con, cho ba má.
Lo cho anh em thợ theo mình mỗi ngày, sáng tới công trình trông chờ vào mình giao việc, trả công đúng hẹn.
Bên ngoài thì lúc nào cũng ráng tỏ ra vui.
Nhưng trong lòng thì tự hỏi hoài:
– Năm sau có việc đều không?
– Khách có còn gọi mình nữa không?
– Máy móc mà hư giữa chừng thì xoay xở sao?
– Anh em theo mình, mình có dẫn họ đi đúng không?
Có những cái lo nghe thì nhỏ, nhưng cộng lại nó nặng lắm. Máy móc làm ăn mà hư là coi như đứng. Khách bữa nay làm, mai người ta kiếm được chỗ khác rẻ hơn, nhanh hơn là mình mất việc liền. Còn chuyện làm sao để khách biết tới mình, tin mình… thật sự là một bài toán khó.
Nhiều khi anh tự hỏi:
Mình làm nghề giỏi, làm đàng hoàng, sao vẫn thấy chênh vênh?
Có lẽ vì mình quen làm bằng tay, bằng sức, bằng kinh nghiệm.
Nhưng thời buổi này, chỉ giỏi nghề thôi hình như chưa đủ.
Phải biết cách làm cho người ta thấy mình.
Phải biết cách đi đường dài, chứ không chỉ lo từng công trình trước mắt.
Nhìn lại bản thân, anh thấy mình giống như cái mặt cười người ta hay dùng. Bên ngoài thì cười đó, thân thiện đó, tạo cảm giác dễ gần cho khách. Nhưng bên trong thì còn nhiều vết lo lắng, nhiều giọt mồ hôi chưa khô. Không phải buồn, mà là… trăn trở.
Trăn trở vì mình muốn làm tốt hơn.
Muốn anh em theo mình yên tâm.
Muốn khách hàng tin tưởng lâu dài, chứ không phải làm một lần rồi thôi.
Anh không mơ làm lớn quá.
Chỉ mong có hướng đi ổn định.
Có việc đều, có kế hoạch rõ ràng.
Có người chỉ cho mình biết nên đi chỗ nào, tránh chỗ nào.
Nhiều lúc nghĩ, giá mà có ai đó từng đi trước, hiểu nghề, hiểu thị trường, chỉ cho mình cách làm cho đúng, cho bền, thì tốt biết mấy. Không phải để mình giàu nhanh, mà để mình đỡ mò mẫm, đỡ sai, đỡ trả giá bằng thời gian và công sức của anh em.
Cuối năm, ngồi nhìn lại, anh không thấy mình yếu.
Chỉ thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ.
Một bên là tiếp tục làm theo cách cũ, quen tay nhưng nhiều rủi ro.
Một bên là học thêm, thay đổi cách nghĩ, tìm hướng đi mới, dù ban đầu có thể chậm và khó.
Anh vẫn yêu nghề.
Vẫn muốn sáng ra công trình, tối về thấy lòng yên.
Vẫn muốn dẫn anh em đi làm mà không phải nơm nớp lo ngày mai.
Hy vọng năm tới, anh sẽ tìm được hướng đi rõ hơn.
Tìm được người đồng hành, hoặc người dẫn đường đủ tin cậy.
Để cái nụ cười bên ngoài…
Một ngày nào đó cũng thật sự là nụ cười nhẹ lòng từ bên trong.
-----------------
THÔNG TIN LIÊN HỆ
Công ty Cổ phần Đồ Nghề Tự Chọn (DNTC)
-
Hotline: 02923 666 888
-
CSKH/Zalo: 085 779 7779
-
Địa chỉ: 239 Trần Hoàng Na, P. Hưng Lợi, Q. Ninh Kiều, TP. Cần Thơ