
NHẬT KÝ ĐỜI THỢ – “Mai em nghỉ làm một bữa, ở lại chăm sóc anh”
Đoàn Quang Duy
Thứ Tư,
02/04/2025
Nội dung bài viết
NHẬT KÝ ĐỜI THỢ – “Mai em nghỉ làm một bữa, ở lại chăm sóc anh”
Tôi quen cô ấy năm 2018, khi đang làm công trình đường điện cho khu dân cư mới ở xã Nhựt Ninh, huyện Tân Trụ.
Lúc đó tôi vừa thất nghiệp 2 tháng, sống tạm trong căn phòng trọ chỉ đủ chỗ để một cái nệm, một cái bếp ga mini và vài bộ đồ nghề.
Cô ấy làm công nhân xưởng may gần đó.
Tối nào về cũng ghé tiệm tạp hóa mua một ổ bánh mì 5 ngàn. Tôi quen cô ấy từ những lần chạm mặt ở quán cơm bụi 15 ngàn đồng/suất.
Cô không biết tôi làm gì. Còn tôi cũng chẳng dám giới thiệu mình là thợ điện lương bữa nay có bữa mai không. Nhưng không hiểu sao… lần nào gặp, tôi cũng thấy ấm trong lòng.
Hồi đó tôi hay trễ công trình vì không có xe. Cô thấy vậy, một lần đưa tôi đi nhờ xe máy về khu nhà trọ. Mưa bất chợt tạt vào mặt, hai đứa ướt như chuột lột.
Về tới nơi, cô chỉ cười nhẹ:
“Mai nhớ đem theo áo mưa. Có nghèo mấy cũng đừng để bệnh.”
Chỉ một câu vậy thôi… mà tôi nhớ hoài.
Cô không chê tôi nghèo. Không ngại tôi làm thợ.
Ngược lại, chính cô là người đầu tiên dạy tôi hiểu – nghề thợ cũng là nghề đáng sống, nếu mình làm bằng cái tâm.
Chúng tôi cưới nhau sau 8 tháng quen. Không cưới rình rang, không váy cưới, không nhà hàng.
Chỉ là một mâm cơm nhỏ tại nhà mẹ vợ, vài người bạn thân đến chia vui.
Tôi tặng cô một cây máy may cũ thay cho nhẫn cưới. Còn cô tặng tôi… một chiếc áo bảo hộ mới và một đôi giày da công trình.
Từ ngày cưới, tôi làm nhiều hơn. Cô ở nhà chăm con, lo cơm nước. Có hôm, tôi đi công trình xa tới tận Củ Chi, về tới nhà thì 10 giờ đêm.
Cô ngồi đợi tôi ăn cơm. Canh rau nguội ngắt. Nhưng vẫn còn đó – như cách cô luôn âm thầm đợi tôi ngoài đời.
Tôi từng đi bệnh viện lúc nửa đêm vì tai nạn điện giật. Cô chạy xe từ nhà đến, mang theo đôi dép và bộ đồ sạch. Không khóc. Không trách. Chỉ nói:
“Mai em nghỉ làm một bữa, ở lại chăm sóc anh.”
Tôi từng mất việc vì chủ thầu phá sản. Cô gói lại từng tờ 50 ngàn, 100 ngàn trong ống heo ra cho tôi:
“Anh ráng xoay, đừng đi vay người ta.”
Tôi từng nóng giận, từng cộc tính, từng bất cần.
Nhưng cô thì chưa từng rời bỏ tôi một ngày nào.
Cô đi qua cùng tôi 5 mùa nắng ở Tân Trụ. Từng mùa, chúng tôi đều sống chật vật – nhưng đầy yêu thương.
Có khi ăn cơm với nước tương qua ngày. Có khi chỉ đủ tiền mua cho con một bịch sữa nhỏ. Nhưng chưa bao giờ cô than.
Nhiều người hỏi: “Làm vợ thợ khổ lắm không?”
Tôi không dám trả lời thay.
Nhưng tôi biết – nếu không có cô, tôi đã gục ngã lâu rồi.
Cô không giỏi nói ngọt.
Cô cũng chẳng hay đăng hình chồng con lên Facebook.
Nhưng cô là người phụ nữ tôi mang ơn suốt đời.
Tôi chia sẻ những dòng này… để gửi lời cảm ơn
Cảm ơn vợ tôi – người đã đi qua nắng, qua mưa, qua bao lần tôi thất bại – mà chưa từng rời bỏ.
Cũng cảm ơn Đồ Nghề Tự Chọn đã cho tôi cơ hội được nói ra điều mà bấy lâu nay tôi không đủ lời để thổ lộ.
Nếu bạn đang làm nghề thợ, và có một người vợ, người yêu, hay mẹ… luôn đứng phía sau bạn – xin hãy ôm họ thật chặt.
Vì chính họ là lý do để mình tiếp tục bước đi mỗi ngày.
Nếu bạn cũng có một câu chuyện như tôi – một người phụ nữ đứng sau một người thợ – hãy gửi về cho Đồ Nghề Tự Chọn.
Biết đâu… ai đó ngoài kia sẽ thấy mình được tiếp thêm sức mạnh từ chính câu chuyện của bạn.
Đồ Nghề Tự Chọn - Chia sẻ câu chuyện khách hàng