
NHẬT KÝ ĐỜI THỢ – Lần đầu được khen “chú làm đẹp quá” – nhớ hoài…
Đoàn Quang Duy
Thứ Sáu,
04/04/2025
Nội dung bài viết
NHẬT KÝ ĐỜI THỢ – Lần đầu được khen “chú làm đẹp quá” – nhớ hoài…
Bữa đó là một ngày ở Hậu Giang, nắng đổ từ sáng sớm, mới bảy giờ mà cái sân nhà đã nóng hổi như chảo rang. Tôi tới lắp cái tủ bếp cho một cô khách quen ở chợ huyện, công trình nhỏ thôi, làm lấy công làm lời, chớ mấy tháng rồi ế quá, kiếm được khách là mừng như bắt được vàng.
Lúc làm tôi cũng không mong gì nhiều, miễn sao làm xong, bàn giao êm đẹp, cô chuyển tiền là mừng rồi. Tới hồi xong, tôi đứng thở dốc, lau trán, tay chân lem luốc bụi gỗ, mồ hôi tuôn như tắm. Cô khách đi tới, nhìn cái tủ một hồi rồi quay sang tôi, cười nhẹ rồi nói: “Chú làm đẹp quá, nhìn còn chắc chắn hơn mấy cái mua sẵn ngoài siêu thị.”
Tôi đứng sững, nghe như ai đổ mật vào lỗ tai.
Mấy năm làm nghề, người ta toàn hỏi “sao chưa xong?”, “sao còn bụi?”, “gắn chưa sát à nghen”… Được khen chắc đếm trên đầu ngón tay. Mà nay được một câu ngắn gọn vậy thôi, lòng thấy sướng gì đâu. Tự nhiên thấy cái lưng bớt mỏi, đôi chân đỡ tê, cơn khát cũng quên mất tiêu.
Bữa đó tôi về, chạy xe chầm chậm, vừa chạy vừa nhớ câu nói đó. Tối còn kể với vợ, mà bả cứ cười, nói: “Khen một câu mà ổng vui như mới lãnh lương tháng.” Nhưng thiệt lòng, nó vui hơn cả tiền, vì cảm giác người ta công nhận cái công sức mình bỏ ra, cái tâm mình đặt vô từng đường gỗ, từng mối nối.
Làm nghề thợ mà, đâu phải ai cũng hiểu cái cực của mình. Cắt lẹ quá thì người ta nói làm ẩu, cắt chậm thì người ta nói dây thun. Mà làm đẹp mấy cũng ít ai để ý, chỉ có khi họ xài, họ thấy tiện, họ thấy chắc tay rồi mới buột miệng khen một câu – vậy là mình thấy đáng rồi.
Sau này, mỗi lần mệt, mỗi lần nản, tôi hay nhớ câu đó. Nó như viên pin nhỏ, sạc lại cái tinh thần cho tôi mỗi lần bị khách hối, mỗi lần chạy xe xa, mỗi lần bị ép giá mà vẫn phải cắn răng làm cho xong.
Cũng nhờ một câu khen thôi, mà tôi bắt đầu chăm chút hơn từng góc cạnh, từng chi tiết nhỏ. Tôi bắt đầu chụp lại mấy sản phẩm mình làm ra, gom dần thành một thư viện nhỏ trong điện thoại. Chẳng để khoe ai, chỉ để tự nhắc mình: “Mày làm được, mày có giá trị, đừng coi thường nghề của mình.”
Người thợ đôi khi đâu cần ai tặng quà, đâu cần vinh danh. Chỉ cần một lời công nhận, là đủ để người ta cố gắng cả đời.
Vậy nên nếu ai đó đang đọc tới đây mà có từng mướn thợ, tôi mong anh chị nhớ khen một câu nếu thấy họ làm tốt. Một câu đơn giản thôi, nhưng biết đâu, nó sẽ làm người ta nhớ hoài... như tôi.
Đồ Nghề Tự Chọn - Sưu tầm & chia sẻ câu chuyện khách hàng
#donghetuchon
#chuyendoitho
#nhatkydoitho