
NHẬT KÝ ĐỜI THỢ – "Cú điện thoại lúc 11 giờ khuya"
Đoàn Quang Duy
Thứ Năm,
03/04/2025
Nội dung bài viết
NHẬT KÝ ĐỜI THỢ – "Cú điện thoại lúc 11 giờ khuya"
Tôi không thường nghe máy sau 10 giờ đêm. Nhưng hôm đó, điện thoại đổ chuông đúng 11 giờ khuya, số lạ. Một phần do linh tính, phần vì trong lòng có chút chộn rộn, tôi bấm nút nghe.
"Alo, al..lo... nhà chú bị bể ống nước rồi... nước tràn đầy nhà, không biết phải làm sao hết..." Giọng người đàn ông lớn tuổi, run run, kèm theo tiếng nước ào ào phía sau khiến tôi phải hỏi liền: "Chú ở đâu, con chạy tới liền."
Địa chỉ nằm trong một con hẻm nhỏ ở phường Hưng Lợi, gần mé sông Cần Thơ. Tôi khoác cái áo khoác, lôi túi đồ nghề rồi phóng xe trong đêm. Trời mưa lăm răm lất phất, nước ướt vào mặt làm tôi tỉnh hẳn cơn buồn ngủ.
Tới nơi, trước mắt tôi là căn nhà cấp bốn cũ kỹ, đèn vàng hắt ra le lói. Chú tầm gần 70, dáng người gầy, đang đứng giữa nền nhà ướt sũng nước, tay giữ cái thau nhỏ hứng từ đường ống vỡ. Cô thì loay hoay dùng khăn lau dưới chân bàn thờ, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn chú, nhìn tôi, ánh mắt vừa biết ơn vừa ngại ngần.
"Ống nước bồn rửa chén nó bể con ơi, con cháu ở xa, giờ này tụi chú không biết nhờ ai..." Chú nói mà giọng run run, không rõ vì lạnh hay vì lo. Tôi không trả lời, chỉ gật đầu rồi cúi xuống kiểm tra. Đường ống cũ quá, chỗ nối đã mục, bung ra rồi nước từ vòi chính cứ xịt như vòi cứu hỏa.
Tôi đi khóa van tổng, rồi tháo đoạn ống cũ, thay bằng đoạn ống mềm loại tốt tôi vẫn mang theo trong túi. Trong lúc làm, cô rót cho tôi ly nước ấm, đặt bên cạnh rồi ngồi xuống sàn, lau lau chỗ nước đọng.
"Tụi cô chú ở với nhau mấy năm nay, không có ai hết. Có chuyện gì là tự xoay xở. May con nghe máy, chứ hồi nãy hai vợ chồng ngồi nhìn nhau mà rối quá chừng..."
Tôi cười: "Con cũng may mắn mới thấy cuộc gọi. Mấy phút sau chắc tắt máy ngủ luôn rồi."
Chú đứng kế bên, cầm đèn pin rọi phụ. "Ngày xưa chú còn trẻ chú tự làm được mấy cái này. Giờ già rồi, mắt kém, tay run... nhìn nước chảy mà thấy bất lực..."
Tôi lặng người một chút. Những người như chú, cô – sống lặng lẽ, không ồn ào, không than thở. Nhưng chỉ cần một sự cố nhỏ thôi cũng có thể làm họ loay hoay cả đêm.
Tôi làm xong đâu vào đó, kiểm tra nước chảy êm, không rò rỉ, rồi đứng lên xếp đồ nghề lại. Cô chú dúi vào tay tôi tờ 200 ngàn, tôi lắc đầu. "Không sao đâu cô chú, chuyện nhỏ thôi, giờ này con cũng không tính gì."
Cô cười, nụ cười hiền mà run run: "Con không lấy tụi cô áy náy lắm... Coi như tụi cô trả ơn bằng cái nước ấm với lời cảm ơn chân tình."
Tôi chào rồi ra về, tiếng cô với theo: "Con về cẩn thận nghen con. Cảm ơn con nhiều lắm..."
Trên đường về, qua cầu Quang Trung, tôi chạy chậm lại. Thành phố yên tĩnh quá. Mọi người đang say ngủ, còn mình – thợ nước – vừa làm xong một ca đặc biệt. Không hợp đồng, không báo giá, chỉ có một lời gọi giúp lúc cần.
Tôi chợt thấy ấm lòng.
Nhiều người hỏi tôi: "Làm nghề sửa ống nước có gì hay không? Toàn bẩn thỉu, toàn chạy vặt, toàn bị ép giá." Tôi chỉ cười.
Bởi vì họ không thấy được những khoảnh khắc như đêm nay. Khi mình là người duy nhất mà một đôi vợ chồng già còn biết nhờ vả giữa đêm. Khi chỉ một cái ống được nối lại, một bồn rửa không còn xì nước – là cả căn nhà được yên ổn để ngủ ngon.
Tôi biết rõ: nghề thợ nước không chỉ sửa chữa về nước. Mà sửa luôn cả sự bất an, sự cô đơn, sự mỏi mệt của những người không còn ai bên cạnh.
Bạn đang làm nghề thợ như tôi?
Có khi nào bạn nhận ra – mình không chỉ làm nghề…
…mà đang giữ bình yên cho những người già sống trong căn nhà nhỏ giữa lòng thành phố rộng lớn?
Đồ Nghề Tự Chọn - Sưu tầm & chia sẻ câu chuyện khách hàng
#donghetuchon
#chuyendoitho
#nhatkydoitho