
NHẬT KÝ ĐỜI THỢ – “Ba má con làm thợ hồ”
NGUYỄN QUỐC TRUNG
Chủ Nhật,
30/03/2025
Nội dung bài viết
NHẬT KÝ ĐỜI THỢ – “Ba má con làm thợ hồ”
Con tên Dương, năm nay học lớp 10. Nhà con ở Phong Điền, Cần Thơ.
Ba má con làm nghề hồ, ai kêu gì làm nấy, có bữa đi mấy xã xa, có bữa làm quanh chỗ mình.
Con nhớ hồi nhỏ, mỗi lần thức dậy là không thấy ba má đâu.
Má dậy từ sớm nấu cơm, chiên trứng, gói vô cặp lồng.
Ba thì xách đồ nghề ra đứng chờ, trời còn chưa sáng rõ, mặt mũi còn ngái ngủ mà đã lo toan hết rồi.
Có bữa trưa nắng cháy, con đạp xe tới công trình đem bình nước mới.
Thấy ba đang trộn xi măng, lưng áo ướt đẫm, tay chân đầy bụi.
Má thì đang xếp gạch, đội cái nón lá cũ mèm, thấy con thì cười nói:
“Về cẩn thận nghen con, trưa nay má về trễ.”
Tối về, dù mệt đừ, má vẫn lo cơm nước, giặt đồ.
Ba thì ngồi vá lại cái ống quần rách, rồi dặn con học cho giỏi, để “sau này khỏi phải đi làm nắng nôi như ba má”.
Có bữa công trình chưa lấy được tiền, con thấy má lo rầu.
Tối đó má nói nhỏ với ba: “Chắc mai mượn dì Năm đỡ để đóng học phí cho con Dương.”
Con nằm nghe mà không dám khóc lớn, chỉ biết úp mặt vô mền.
Ba má không học cao, không biết nói mấy lời ngọt ngào.
Nhưng mỗi lần ba đạp xe hơn chục cây số đi làm, mỗi lần má trốn nắng che cho ba tấm bạt...
Con biết hết. Biết đó là thương. Là lo. Là hi sinh.
Con thương ba má nhiều lắm.
Con chỉ mong sau này lớn lên, làm ra tiền đàng hoàng,
để ba má khỏi phải chạy công trình nữa, khỏi đi làm lúc trời chưa sáng, về lúc trời tối mịt.
Ai nói làm thợ là khổ. Đúng, khổ thiệt.
Nhưng ba má con sống tử tế, làm nghề bằng cái tâm.
Con tự hào vì điều đó.
Con muốn nhắn nhủ một điều:
Ở đâu đó ngoài kia, có những người ba, người má như ba má con –
vẫn đang âm thầm đổ mồ hôi giữa nắng gắt,
để con của họ được học hành, được sống đàng hoàng.
Đồ Nghề Tự Chọn - Sưu tầm & chia sẻ câu chuyện khách hàng